|
LỊCH SỬ PHT
TRIỂN
PHẬT GIO ĐẠI THỪA
BỒ TT GIỚI
(Ấn Độ - Trung Quốc - Việt Nam)
Thch Thi Ha
- Trung Quốc
Phật gio từ Ấn Độ truyền đến Trung Quốc c nhiều lập thuyết, song lập
thuyết nin hiệu Vĩnh Bnh năm thứ 10 l lập thuyết được nhiều nh sử học
thế giới cho rằng c thể tin được.
Theo lập thuyết ny, th khoảng năm 67 sau Ty lịch, vua Hn Minh Đế c
một đm nằm mộng thấy c một người vng ho quang rực rỡ, đến từ phương
Ty lm rạng rỡ cả cung đnh.
Nhn ở giấc mộng ny, Vua đon biết c Phật gio ở phương Ty tức Ấn Độ,
do đ Vua sai tướng Thi Hm, Vương Tun, Tần Cảnh v phi đon gồm 18
người, đi đến phương Ty tức Ấn Độ để thỉnh tượng Phật về thờ.
Trn đường đi đến Ấn Độ, ngang qua Tukhra (Đại Nhục Chi), phi đon đ
gặp hai Ngi Phạm Tăng l Ca Diếp Ma Đằng v Trc Php Lan đang chở kinh
v tượng Phật bằng Bạch M đi về pha Đng, do đ phi đon cung thỉnh hai
Ngi đến Trung Quốc.
Khi hai Ngi v phi đon về đến Trung Quốc, vua Hn Minh Đế mừng rỡ, liền
xy dựng cha Bạch M để thờ Phật v lm nơi để hai Ngi dịch Kinh. (Theo
cc sch Hậu Hn kỷ - Phật Tổ Thng Kỷ - Mu Tử L Hoặc Luận.)
Ngi Ca Diếp Ma Đằng (Ksyapamtanga) qu ở Trung Ấn, Ngi học giỏi, nhớ
lu, đạo hạnh tuyệt vời v Ngi thường tr tụng kinh Surannaprapha'sa
(Kinh Kim Quang Minh).
Ngi Trc Php Lan (Dharmaraksa), cũng l người Trung Ấn, giới luật rất
tinh nghim, cả hai Ngi đều ở cha Bạch M ở Trung Quốc để dịch kinh. Tc
phẩm của hai Ngi dịch đầu tin l Kinh Tứ Thập Nhị Chương, v sau đ cc
Ngi tiếp tục dịch cc kinh khc như: Thập Địa Đoạn Kết Kinh (8 cuốn),
Php Hải Tạng Kinh (1 cuốn), Phật Bản Hạnh Kinh (5 cuốn), Phật Bản Sinh
Kinh (1cuốn)...
Nhn vo cc bản kinh của hai Ngi phin dịch, cũng đủ để thấy rằng, Phật
học Đại thừa của hai Ngi uyn bc đến chừng no v hạnh nguyện Bồ tt
tuyn dương chnh php của hai Ngi ngang đu?
Nếu đọc kỹ Kinh Tứ Thập Nhị Chương, do hai Ngi đ phin dịch th chng ta
thấy rằng, đy l một bộ kinh khng những thuần Đại thừa m cn xuyn suốt
cả gio l Nguyn thỉ, trong đ khng những chuyn chở tinh thần giới Đại
thừa m cũng chuyn chở xuyn suốt hết thảy giới căn bản.
Chẳng hạn, kinh giải thch về nghĩa Sa mn l "người từ bỏ thn thuộc để
xuất gia, thấu r đến tận nguồn gốc của tm, biết được php đưa đến Niết
Bn. Vị ấy, thường hnh tr 250 giới, đi đứng trong thanh tịnh, tu hnh l
để đạt đến đạo hạnh chn thật, đ l quả vị A La Hn...".
Người lm Sa mn phải cạo bỏ ru tc, lnh thọ php của đạo, từ bỏ ti
sản thế gian, khất thực vừa đủ, ăn một bữa giữa ngy, ngủ một đm dưới gốc
cy, cẩn thận khng trở lại nữa! Phải biết rằng, điều khiến cho con người
ngu v tệ l i v dục".
Đối với học giới th kinh dạy: "Giữ vững ch nguyện, tm tự lắng trong,
mới c thể lnh hội v đến được chỗ mầu nhiệm của đạo".
Đối với sự qun chiếu th kinh ni: "Hy qun chiếu để thấy r linh gic,
chnh l Bồ đề, biết r như vậy th thnh đạo rất mau chng".
Kinh đ đề cập đến l tưởng xuất gia v nghĩa của đạo như: "Người xuất
gia lm Sa mn, l muốn đoạn trừ dục vọng, loại bỏ kht i, tự biết nguồn
tm, đạt đến l tnh su thẳm của Phật. Gic ngộ được php v vi, ở nội
tm tự mnh khng thấy sở đắc, ở ngoại cảnh tự mnh khng c chỗ cầu, tm
hằng tự tại, khng bị buộc tri bởi đạo v nghiệp, khng cn khởi niệm,
khng cn tc , khng cn php tu, khng cn quả chứng, cc địa vị tu tập
khng cn phải trải qua m tự n l tối thượng, ấy gọi l đạo vậy".
R rng, khi hai Ngi đến Trung Quốc để tuyn dương Phật php, cc Ngi đ
đem ton bộ hệ thống tu học từ thấp ln cao m truyền b chứ khng thin
một php no.
Nn, hẳn nhin trong tinh thần Kinh Tứ Thập Nhị Chương do hai Ngi dịch,
n gồm đủ cả tinh thần Thanh Văn giới v Bồ Tt giới.
Tinh thần Thanh Văn giới, Thập Thiện giới th ở trong kinh đề cập kh cụ
thể, nhưng tinh thần Bồ Tt giới hm chứa ở trong kinh ny rất l tế nhị.
Lại nữa, theo Hậu Hn Thư, c chp cu chuyện lin hệ đến Sở Vương Anh tin
Phật như sau:
"Năm 65-Ty lịch, vua Hn Minh Đế xuống lệnh cho php những người no bị
tội nặng được dng vc lụa để chuộc tội.
Sở Vương Anh tức l con cng cha khc mẹ với Vua, được phong tước Hầu
Vương năm 41.
D năm 52, Sở Vương Anh đ di cư ra Bnh Thnh, kinh đ của nước Sở.
Nhưng, Sở Vương Anh khi nghe chiếu lệnh ấy, mặc cảm rằng mnh cũng c tội,
nn liền dng ln vua Hn Minh Đế ba mươi tấm lụa.
Vua Hn Minh Đế xuống chiếu ni rằng: "Vương khng c tội g, tri lại
Vương cn c cng đức, ...biết sng thượng gio l cao siu của Hong Lo
v đức nhn từ bao dung của Phật".
Vương liền lm lễ sm hối, ăn chay ba thng v tổ chức thịnh soạn cng
dường Tăng sĩ v cư sĩ. (Việt Nam Phật Gio Sử Luận - Nguyễn Lang, tr.22,
L Bối xb. 1972 - Paris.)
Nếu đy l một tư liệu c gi trị lịch sử, th tinh thần từ bi, sm hối,
ăn chay, cng dường của Bồ tt giới đ c rất sớm trn đất Trung Hoa,
nghĩa l muộn lắm l khoảng năm 65-Ty lịch, tinh thần Bồ tt giới đ được
cc hng Tăng sĩ v cư sĩ ở xứ ny phụng hnh một cch knh trọng.
Hiển nhin, tinh thần ăn chay, tinh thần từ bi lun lun gắn liền với bản
chất của Bồ tt giới trong đạo Phật.
Lại nữa, sau Ngi Ca Diếp Ma Đằng v Trc Php Lan khoảng 80 năm, tức l
khoảng năm 147-Ty lịch, th lại c Ngi An Thế Cao đến Trung Hoa để phin
dịch kinh tạng v tuyn dương chnh php.
Ngi l một vị Thi tử của Vua Parthia nước An Tức. Sau khi xuất gia Ngi
tu tập thng hiểu Tam tạng, đến Trung Hoa năm 147, hoằng php v phin
dịch Kinh tạng tại đy.
Kinh điển do Ngi dịch c 34 bộ gồm 40 cuốn.
Nhưng hiện nay trong Đại Tạng Tn Tu chỉ thấy cn lại một t như: Tứ Đế
Kinh, Chuyển Php Lun Kinh, Bt Chnh Đạo Kinh,... đy l những bộ kinh
hm chứa những gio l căn bản của Phật học. V Kinh Phật Thuyết Đại Thừa
Phương Đẳng Yếu Tuệ, do Ngi dịch hm chứa tinh thần Bồ tt đạo rất l su
xa.
Ở trong kinh ny, đức Phật đ dạy cho Bồ Tt Di Lặc tm điểm để khng bị
thối chuyển đối với php Đại thừa, nhằm thực hnh Bồ tt đạo v nhiếp phục
cc ma on, thnh tựu địa vị tối thượng của Nhất Thế tr.
Tm điểm ấy l:
1. Phải c bản chất thanh tịnh từ bn trong (Nội tnh thanh tịnh).
2. Phải thnh tựu đối với những điều đ được phụng hnh (Sở hnh thnh
tựu).
3. Phải thnh tựu cc hạnh bố th (Sở th thnh tựu).
4. Phải thnh tựu về hạnh nguyện (Sở nguyện thnh tựu).
5. Phải thnh tựu lng từ (Từ thnh tựu).
6. Phải thnh tựu lng bi (Bi thnh tựu).
7. Phải thnh tựu về phương diện thiện xảo (Thiện quyền thnh tựu).
8. Phải thnh tựu tr tuệ (Tr tuệ thnh tựu). (Phật Thuyết Đại Thừa
Phương Đẳng Yếu Tuệ Kinh, tr.186, ĐTTT 12.)
Ở trong tm điều đức Phật dạy trn, chng được thu nhiếp vo tam tụ
tịnh giới của Bồ tt giới như sau:
Điều một l thuộc về Nhiếp luật nghi giới.
Điều hai l Nhiếp thiện php giới.
V những điều cn lại thuộc về Nhiu ch hữu tnh giới.
Sự hiện diện của Ngi An Thế Cao trn mảnh đất Trung Quốc l sự hiện diện
của một con người thực hnh Bồ tt đạo, điều ny đ được Ngi Khương Tăng
Hội ở thế kỷ thứ III đ ni ở trong bi tựa của Kinh An Ban Thủ như sau:
"C một vị Bồ tt tn l An Thanh, tự l Thế Cao, con đch của vua nước An
Tức, sau khi nhường ngi cho ch, lnh qua đất ny...", chnh chi tiết ny
cho ta biết thm tinh thần truyền b Bồ tt giới của Ngi An Thế Cao lc
bấy giờ.
Năm 250 TL, Ngi Dharmakla (Đm Ma Ka La) v Dharmatrta từ Trung Ấn đến
Trung Hoa mới bắt đầu phin dịch Luật tạng, như Tăng Kỳ Giới Bổn, Đm V
Đức Yết Ma... để lm php tắc trao truyền giới php.
V bản Bồ Tt Phạm Vng Giới Kinh, mi đến khi Ngi Cưu Ma La Thập
(Kumarajira) đến Trung Quốc năm 386-413, mới được phin dịch.
Bồ Tt Anh Lạc Bản Nghiệp Kinh, do Ngi Trc Phật Niệm dịch vo đời Diu
Tần khoảng năm 317-419 TL.
Bồ Tt Địa Tr Kinh, Ưu B Tắc Giới Kinh, do Ngi Đm V Sấm (Dharmaksa)
dịch vo đời Lương, khoảng 412 TL.
Bồ Tt Giới Nội Kinh, Bồ Tt Thiện Giới Kinh, do Ngi Cầu Na Bạt Na
(Gunavarman) dịch khoảng 377-431 TL, Ngi cn dịch Tứ Phần Tỷ Khưu Yết Ma
Php.
Nhờ nhiều thế hệ cao Tăng từ Ấn Độ đến Trung Quốc hoằng ha v phin dịch
kinh điển, lm cho trn mảnh đất ny pht sinh những vị cao Tăng rất vĩ
đại như Ngi Chu Sĩ Hnh, đ xuất gia tu học, chuyn giảng dạy kinh "Đạo
Hnh Bt Nh", v l vị cao Tăng đầu tin tu học Ấn Độ vo khoảng 260-TL.
Ngi Đạo An (312-385), một vị danh Tăng đời Tiền Tần, học tr của Ngi
Phật Đồ Trừng, 12 tuổi xuất gia, thng minh kỳ lạ, lớn ln thọ cụ tc
giới, v c cng lớn trong sự hoằng truyền Phật php.
Ngi đ lm bộ "Kinh Điển Mục Lục", phụ gip cc vị Phạm Tăng phin dịch
kinh điển, Ngi thường giảng dạy Kinh Phng Quang Bt Nh cho hội chng,
Ngi ch thch nhiều bộ kinh điển, định ra cc Tăng chế như cc php "Hnh
Hương, Định Tọa, Su Thời Hnh Đạo,...thực hnh php Bố tt v Sm hối".
Ngi dng họ Thch l họ chung cho những người xuất gia, để ni ln rằng,
n c gốc rễ từ đức Thch Tn.
- Tuệ Viễn (334-416), Ngi người Nhạn Mn, tỉnh Sơn Ty, thưở nhỏ theo
Nho học v Đạo học, năm 21 tuổi cng với em l Tuệ Tr theo học Phật với
Ngi Đạo An, Ngi l người rất thng minh v rất được Ngi Đạo An qu
chuộng.
Sau khi trưởng thnh, Ngi đến Lư Sơn để tu tập v hoằng php, Ngi đ cho
hai vị đệ tử l Php Tịnh v Php Vĩnh sang Ấn Độ để học về Phạn văn.
Ngi đ trước tc "Php Tnh Luận, Sa Mn Bất Bi Vương Giả Luận, Đại Tr
Độ Luận Sao,... Ngi l vị khai sng "Bạch Lin X", tức l những người tu
tập tịnh độ. Ở trong Bạch Lin X c những vị Tăng sĩ nổi tiếng như: "Tuệ
Viễn, Tuệ Vĩnh, Tuệ Tr, Đạo Sinh, Đm Thuận, Phật Đ Da X, Phật Đ Bạt
Đ La,... v trong hng cư sĩ c những vị nổi tiếng như: Lưu Trnh Chi,
Trương D, Chu Tục Chi, Trương Thuyn, Tn Bnh, Li Thứ Tn,...".
Như vậy, đến thời điểm ny, Phật gio khng những c gốc rễ từ những hng
Tăng sĩ bản xứ m cn ảnh hưởng đến hng vua cha quan quyền, v tầng lớp
tr thức cũng như thứ dn của x hội Trung Hoa bấy giờ.
Cc vua cha Trung Hoa như Ph Kin đời Tiền Tần cho đến cc vua Diu
Trnh, Diu Hưng đều nhiệt tnh ủng hộ Phật gio về mọi mặt.
Vua Mng Tốn thế kỷ V, đời Bắc Lương cũng rất hết lng ủng hộ Phật gio.
Tuy nhin, Phật gio từ khi truyền vo Trung Quốc đến thế kỷ V, khng phải
lc no cũng hưng thịnh v cũng c sự ủng hộ của vua cha , m tri lại
Phật gio cũng c lc bị suy vi bởi những nh vua bi xch v đn p Phật
gio như Cao Tổ V Đế nh Tống (420-588 TL).
Nhưng đến đời nh Lương th Phật gio thịnh hnh, vua Lương khng những l
nh ngoại hộ v thm tn Phật gio m vua cn đem vương quyền v gio
quyền hợp nhất để trị dn.
Vua tự mnh soạn ra bi văn "Đoạn tửu nhục" (chấm dứt sự ăn thịt v uống
rượu) để quyết tm tu tr.
Năm 517, vua ra lệnh cho nhn dn khng được cng tế quỷ thần bằng rượu
thịt m chỉ cng tế bằng hoa quả.
Vo ngy 08 thng 4 năm 519 lễ Phật Đản, vua lại pht tm thọ tr Bồ tt
giới tại cha Thảo Đường với Ngi Tuệ Ước, sau đ cc cng khanh sĩ dn
cũng noi gương m thọ giới php cả mấy vạn người. Vua cn ra lệnh mở nhiều
php hội ở nhiều nơi như: V Gi Đại Hội, Bnh Đẳng Php Hội, Cứu Khổ Trai
Đn, Đại Php Hội... để thể hiện hạnh nguyện Bồ tt vậy.
Vua ch sớ kinh Bt Nh v thường dạy kinh ny cho cc đnh thần văn v,
sĩ thứ v kể cả Tăng sĩ nữa.
- Đời Ty (581-618), sau khi thống nhất thin hạ, Ty Văn Đế ln ngi,
ngoi việc chăn dn vua hết sức phục hưng Phật gio, xy dựng cha thp
khắp nơi, hết lng ủng hộ Tăng Ni tu học v truyền b Phật gio.
Trong sự nghiệp phục hưng Phật gio, Vua ni: "Phật lấy chnh php ph
chc cho Quốc vương, Trẫm l Đấng nhn tn, tun theo lời ph chc đ".
Năm 585, Vua pht tm thọ tr Bồ tt giới với Sa mn Php Knh, sau đ Vua
hạ lệnh x ngục t cho tất cả 24.900 người, giảm tội tử hnh cho 3.700
người. Vua cn c lng từ bi đối với cc loi vật, ngy 15-6 l ngy sinh
nhật của Vua, vo ngy đ Vua hạ lệnh cấm nhn dn khng được giết hại sc
vật.
Vua Ty Văn Đế mất, Thi tử l Ty Dạng Đế ln ngi, kế nghiệp Vua cha trị
nước, an dn v quảng b Phật php, Vua đ thỉnh Ngi Tr Khải trao truyền
Bồ tt giới.
Hết Ty đến Đường (618-907), Phật gio cực thịnh, cc cao Tăng xuất hiện
như Ngi Nghĩa Tịnh, Huyền Trng, Đạo Tuyn... lm cho Phật gio ở thời
đại ny v cng rực rỡ.
Ngi Nghĩa Tịnh v Huyền Trng đều l những nh du học Ấn Độ v rất giỏi
Phạn văn, cc Ngi sau khi du học đ trở về nước phin dịch kinh điển từ
Phạn bản sang Hn, sự nghiệp phin dịch của cc Ngi rất l vĩ đại.
Cuối đời Đường, Phật gio xuống dốc c nhiều l do chnh l do Tăng đon
suy đồi, v Tăng đon đ trở nn hỗn tạp, những vị chnh tm tu tập th
t, nhưng những kẻ lợi dụng đạo để mưu cầu c nhn th nhiều, do đ Tăng
đon khng đủ đạo lực để nhiếp ha những kẻ ngoại hộ v ngoại đạo, nn đ
đưa đến tnh trạng V Tn phế Phật (842).
Hết đời Đường đến đời Tống (960-1279), Phật gio hưng thịnh trở lại, cc
bậc cao Tăng xuất hiện, Vua Tống Thi Tổ ra lệnh phục hưng Phật gio, độ
cho 800 đồng tử xuất gia, mời cc danh Tăng về cung dạy đạo, cử 157 người
đi Ấn Độ để cầu Php.
Đến đời Vua Tống Thi Tn cũng tiếp tục phục hưng Phật gio, vua pht tm
thọ tr Bồ tt giới.
Đến Vua Tống Nhn Tng, cũng rất thm tn Phật php,Vua đ yu cầu Ngi
Php Hiền mở "Cam lồ php đn" để th giới.
Trong truyền thống giới đn của Phật gio Bắc Phạn v nhất l ở Trung Hoa,
phần nhiều những giới tử cầu thọ cụ tc giới đều km theo thọ tr Bồ tt
giới v nhin hương ở đỉnh đầu để cng dường Phật, nhằm nu cao tinh thần
thực hnh Bồ tt đạo.
Sự hưng vượng hay suy vong của Phật gio ở trung Quốc từ những triều đại
trước v kể những triều đại sau Tống, yếu tố chnh vẫn do tm nguyện tu
học của hng Tăng sĩ v cư sĩ c kin cố v đạo hạnh hay khng? Nếu tu học
m khng c chnh tm l tm Bồ đề th Phật php kh m bảo ton chứ đừng
ni l hưng vượng.
Tm lại, bất cứ thời điểm no v ở đu, cc Tăng sĩ vừa l Bậc c đạo
hạnh, vừa l Bậc c tm huyết hoằng php, th lc đ v ở đ, Phật php
khng bị dứt tuyệt. V hng cư sĩ dốc lng hộ đạo, thọ tr Bồ tt giới,
th d Thin Ma c cầu mong chnh php hủy diệt, chng cũng hon ton bị
thất vọng.
(Ấn Độ)
(Việt Nam)
T.T.H.
|